Đọc “Tam Quốc diễn nghĩa”, ngay từ những chương hồi đầu, không ai là không nhớ Đổng Trác. Đây là nhân vật trong Tam quốc diễn nghĩa được xây dựng sống động ngay từ đầu truyện trong mối quan hệ với nhiều nhân vật chính khác như Lã Bố, Lưu Bị, Tào Tháo, Viên Thiệu… Đổng Trác rất tàn độc, bị người đời nguyền rủa là kẻ loạn thần tặc tử, không điều ác nào không làm. Tuy nhiên có một mãnh tướng khiến Trác phải khiếp sợ. Vị anh hùng ấy rốt cuộc là ai trong Tam Quốc diễn nghĩa? Có thể tìm hiểu thêm Tam quốc diễn nghĩa tại http://chanhkien.org
Bước
đầu dựng nghiệp
Tôn Kiên (155 – 191), tự là Văn Đài, người huyện Phú
Xuân, Ngô Quận, cũng thuộc dòng dõi của Tôn Vũ nổi tiếng. “Tam quốc chí” (Trần
Thọ) miêu tả Tôn Kiên là người “dáng vẻ không phải tầm thường, tính khí rộng
rãi, có khí tiết kỳ lạ”. Tôn Kiên mồ côi mẹ tử khi mới 2 tuổi. Lớn lên, ông làm
một chức lại trong huyện, tính tình phóng khoáng, thích giao du với hào kiệt
quan lại.
Từ thời thanh niên, Tôn Kiên đã thể hiện được sức khỏe
phi thường. “Tam Quốc chí” chép, năm 17 tuổi, khi đang cùng cha đi thuyền đến
Tiền Đường, gặp một toán cướp biển chặn đường, ai cũng sợ hãi không dám tiến.
Tôn Kiên hăm hở nói: “Giặc này đánh được, xin đánh chúng”. Đoạn, Kiên sai người
đem lưới đến bắt cướp. Quân cướp thất kinh, bỏ chạy tán loạn cả. Kiên thừa thắng
đuổi đánh, chém được đầu giặc đem về. Từ đó tên tuổi Kiên vang dội khắp trong
vùng.
Tạo hình Tôn Kiên trong Tam Quốc Diễn Nghĩa 1996
Tuy nhiên, cuộc trấn áp quân “Khăn Vàng” mới thực sự
khiến Tôn Kiên vang danh. Năm 184, ba anh em Trương Giác, Trương Lương và
Trương Bảo tập hợp, chiêu mộ quân binh đông đến vài chục vạn người. Thanh thế
quân “Khăn Vàng” rất lớn, quan quân triều đình nhà Hán thua chạy như vịt.
Triều đình cử Chu Tuấn đem quân đi đánh dẹp. Tôn
Kiên hay tin, tự mình tuyển mộ được hơn 1000 tráng sĩ, theo dưới trướng Chu Tuấn
đi trấn áp quân “Khăn Vàng”. Kiên chiến đấu rất dũng mãnh, luôn xông pha nơi
hòn tên mũi đạn. Trong Tam Quốc Diễn Nghĩa có lần vì mải mê truy kích quân địch,
Tôn Kiên lạc vào trận địa địch, bị thương, rơi khỏi mình ngựa, nằm trong đống cỏ.
Sau nhờ con ngựa của Kiên chạy về doanh trại hí vang mà binh sĩ dò được tung tích.
Lần đó, Kiên bị thương mấy chục ngày mới khỏi, vừa khỏi lại xin ra trận ngay.
Một lần khác, quân “Khăn Vàng” ở Nhữ Nam, Dĩnh Xuyên
bị vây khốn, thua chạy vào đóng chặt cửa giữ Uyển Thành. Tôn Kiên tự mình dẫn
binh sĩ công thành, trèo vào bên trong trước mở đường cho binh sĩ theo sau, đại
phá quân giặc. Lần đó, Kiên lập được đại công, được vua Hán phong làm Biệt bộ
Tư mã.
Chỉ trong vòng vài năm ngắn ngủi, Tôn Kiên đã lập rất
nhiều kỳ công, giúp triều đình nhà Hán trấn áp yên nhiều băng đảng giặc cỏ. Bấy
giờ có Khu Tinh ở Trường Sa tự xưng là Tướng quân, tập hợp 1 vạn người, đánh
vây thành ấp. Hán Linh Đế bèn phong Kiên làm Trường Sa Thái thú. Chỉ trong vòng
1 tháng, Tôn Kiên đã đánh bại quân Khu Tinh. Chu Triều, Quách Thạch cũng đem
quân đảng nổi dậy ở Linh Lăng, Quế Dương, cùng trợ chiến với Khu Tinh. Tôn Kiên
lại mang quân đến đánh, mấy quận đó lại yên ổn. Chiến công đó khiến vua nhà Hán
rất hài lòng, phong Tôn Kiên làm Ô Trình Hầu.
Tôn Kiên trong Tam Quốc Diễn Nghĩa 2010
Như vậy, ngay từ những năm đầu tiên ra trận cầm
quân, Tôn Kiên đã gây dựng thanh danh của mình như một tướng quân năng nổ, rất
được lòng binh sĩ, tướng lĩnh và quan lại nhà Đông Hán. Tuy nhiên, sự kiện khiến
Tôn Kiên lưu danh sử sách chính là cuộc chạm trán với Đổng Trác, một gian thần
nổi tiếng đương thời.
Khắc
tinh của Đổng Trác
Năm 189, Hán Linh Đế băng hà. Vua trẻ lên nối ngôi
là Hán Thiếu Đế. Hoạn quan lộng hành, tiếm quyền đoạt vị. Hà Tiến, lúc ấy là
bác của Hán Thiếu Đế, anh trai Thái hậu, đã cho triệu Đổng Trác vào kinh để dẹp
loạn. Đổng Trác nhân cơ hội đó, lấy cớ vào dẹp hoạn quan, cứu giá mà thực chất
là muốn vào cung chuyên quyền, sai khiến thiên tử, ra lệnh chư hầu.
Đổng Trác tự mình ra tay phế lập, phế Hán Thiếu Đế
và lập Hán Hiến Đế lên để dễ bề thao túng. Trác còn tự ý thăng mình lên làm
Thái úy rồi Tướng quốc, ngôi vị trên cả tam công, ngang hàng với Tiêu Hà, khai
quốc công thần của nhà Hán. Trác thao túng chính sự, vơ vét quốc khố làm của
riêng, thậm chí chiếm đoạt cả cung nữ, phi tần của nhà vua.
Thực ra, Đổng Trác có thể đắc ý đến vậy là bởi trước
đây nhiều người đã từng không nghe lời cảnh báo của Tôn Kiên về nhân vật này.
Trước đó, năm 185, các tướng Tây Lương là Biện Chương và Hàn Toại khởi binh chống
lại triều đình. Đổng Trác được lệnh ra đánh nhưng đánh không lại, thua chạy
hoài. Triều đình phái Xa kỵ tướng quân Trương Ôn ra thay. Đổng Trác khi ấy phải
nhường ấn soái, lui về làm tì tướng.
Tôn Kiên khuyên Trương Ôn chiểu theo quân lệnh, chém
Đổng Trác. Thế nhưng Trương Ôn lại chần chừ không dứt khoát, sợ chém Trác sẽ
làm mất lòng người Tây Lương. Kiên cố gắng khuyên can mấy lần nữa nhưng Trương
Ôn vẫn trù trừ không quyết. Kiên chán nản, tính kế ra đi. Trước khi đi, Kiên vạch
rõ 3 tội của Trác: một là khinh vua, không lễ phép; hai là không chịu xuất quân
đánh giặc; ba là chậm trễ đến khi được triệu tập. Tuy Đổng Trác không bị xử phạt
nhưng danh tiếng Tôn Kiên đã nổi như cồn trong quân. Ông chính là người đầu
tiên và duy nhất trong Tam Quốc Diễn Nghĩa vạch tội Đổng Trác.
Sau này khi Đổng Trác làm loạn cung cấm, tiếm quyền
đoạt vị, Tôn Kiên chính là một trong những người đầu tiên tập hợp quân lính, dấy
binh thảo phạt nghịch tặc. Viên Thuật gặp Tôn Kiên, dâng biểu xin dâng Kiên là
Phá lỗ tướng quân, cho giữ chức Duyện Châu Thứ sử. Kiên cho binh sĩ luyện tập ở
Lỗ Dương rồi mang quân đánh Đổng Trác. Trác sai mấy vạn quân đến đánh chặn.
Kiên đang ngồi uống rượu với các tướng, vẫn thản nhiên như không, sai quân lính
sửa sang thế trận, hàng ngũ tề chỉnh, không được bừa bãi. Quân Trác thấy thế sợ
oai Tôn Kiên, không dám động binh, lại dẫn quân ra về.
“Tam Quốc chí” chép, Tôn Kiên nhiều lần bị quân Đổng
Trác truy đánh nhưng lúc nào cũng dũng mãnh xông pha, không chịu lùi bước. Tôn
Kiên thường chỉ cùng mấy chục quân kỵ phá vây, tả xung hữu đột như chốn không
người. Tôn Kiên cầm quân tiên phong đánh đâu được đó, truy kích quân Đổng Trác
thua chạy tán loạn. Ở Dương Nhân, Tôn Kiên đại phá quân Đổng Trác, chém đầu nhiều
tướng của Trác. Sau này, vì Viên Thuật nghi kỵ, không muốn Tôn Kiên giành công
đầu nên từ chối cấp lương thảo cho quân của Kiên, Kiên buộc phải rút về. Kiên
phi ngựa rong ruổi về doanh trại ngày đêm, vượt hàng mấy trăm dặm vào gặp Viên
Thuật và trách mắng. Viên Thuật cúi đầu làm thinh, hứa sẽ chu cấp lương thảo đầy
đủ.
Từ khóa: Tam quoc dien nghia. Có thể tìm hiểu thêm
Tam quoc dien nghia tại http://chanhkien.org



Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét